Thứ Hai, 29 tháng 12, 2014

43. Now, take my hand...

Follow
Vẫn những chuyến đi về đơn độc, vẫn một nỗi mơ hồ về những xa xăm ở tương lai, vẫn hình ảnh ai đó bên ấy giờ ra sao...
Họ chắc đã đi một con đường thực tế và hạnh phúc.
Còn một ngày nữa là qua năm rồi, nhưng mà cái xui vẫn chưa buông ta, và lại vô tình ta nhìn thấy họ vẫn follow nhau, sao không chỉ trong yah, trong sky, trong mail... sao lòng ta vẫn đau, có thể giọt nước mắt rơi và trôi đi tất cả những nỗi đau không?, đợi họ ngày về đối diện cho một cái kết...
Còn có nhau không?...

Bóp nát trái tim mình, kiêu hãnh với nỗi cô độc của mình và hy vọng là một dòng nham thạch chỉ trực chờ phun trào cho ước mơ một gia đình, một tình yêu thương chân thành...

---
Viết để xóa
Người ta từng nói với tôi " Nhã nhặn chối từ hơn vạn lần cục cần chấp nhận" Vậy mà người ta sống không như vậy để tôi ở mãi nơi miền huyễn mộng.
Viết lại những câu hỏi ngày ta trẻ:
- Cậu có tôn trọng tui không?
- Tui thì khác, dù có thể có những biểu hiện không tôn trọng nhưng hoàn toàn rất tôn trọng (^!^) . Những người mà tui ngồi chửi lúc đi ăn trái cây chỉ là do tui giận (^!^) thôi, thực ra cặn bả thì cũng có ý nghĩa của nó, tui luôn tôn trọng tất cả những gì đang tồn tại (không có nghĩa là tui tìm cách can thiệp vào nó)

---
Sao này dù cuộc sống có xô bồ nghiêng ngữa, dù lốc xoáy cuốn tận chân mây, người con gái có bản lĩnh phải vững vàng trên con đường đi của mình.
Tình yêu giống như tiếng thở dài của trái tim, khi bạn ôm 1 ai đó, bạn sẽ cảm nhận được tình yêu của họ dành cho bạn.
Chúng ta tìm kiếm tình yêu cho mình như thế nào? Rất cầu kỳ, rất kiên nhẫn và cũng rất đơn giản.
Tìm kiếm sự đồng điệu của tâm hồn.
Tìm kiếm 1 cảm giác ấm áp và an toàn
Tìm kiếm 1 tiếng thở dài từ trái tim nhau.

Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2014

42. Happy Birthday to <^!^>

Tà la ta là ta la ta là ta... dăng dăng dăng sinh nhật này tớ không có gửi lời chúc được. Nhưng trong thiên hà rộng lớn này, trong vô số người vây quạnh cậu, gửi lời chúc mừng sinh nhật đến cậu... thì có một tớ nhỏ nhoi nhưng vẫn sáng lung linh trong bầu trời đêm, gửi lời chúc đến cậu. Mừng cậu sinh nhật bình an, nhiều niềm vui.

14.12
32
1      10.07.2007
33
17.09

Thứ Sáu, 12 tháng 12, 2014

41. Bây giờ tháng mấy...

Đọc tin, cảm thấy xã hội giờ rối ren và phức tạp quá.
Ở NY cũng có bạo động, họ ở SF có gần không nhỉ... chẳng biết như thế nào. Họ có đi du lịch qua bên NY không?

Một giấc mông chiều, tự nhiên nhớ giọng nói ấy, trong mơ thấy trong giấc ngủ mình nhận được cuộc gọi của họ... nó thân thiết và ấm áp làm sao.

Rồi lại như không khí biến mất chẳng tồn tại gì... nỗi buồn vời vợi đọng lại trong tim khi giờ chúng ta đã xa cách đến thế.

Cảm thấy bất an, và bất an với chính mình.

Mong cho ai cũng an lành,, ai cũng an vui.
Ai cũng cố gắng sống và sống tốt và hạnh phúc.

Mong sao cho dù có phân hóa giàu nghèo thế nào thì xã hội cũng không có ai phải chết vì đói. Bất kỳ ở đâu con người cũng có thể có được quyền cơ bản ăn uống ngủ nghỉ, học hành, làm việc.
Có một xã hội như thế không? Con người sống hòa bình yên vui không giết nhau không tàn nhẫn với nhau. Nếu phải chết hãy để cái chết đến bằng lẽ tự nhiên - sinh lão bệnh tự - bằng thiên tai họa phúc khôn lường của tự nhiên...

Thứ Hai, 8 tháng 12, 2014

40. Rỗng

- Sẽ như thế này đến bao giờ, rỗng và rỗng và rỗng...
- 3 tháng tăng 3kg thì chỉ mất chưa đầy tuần thì giảm 3kg, tâm trạng lại rất dễ tuột dốc. Có phải dễ tuột không, không phải... bởi cv là cái phao duy nhất của ta lúc này, Nên vì điều gì đó, nó mang lại cho ta sự tuốt dốc...
- Nhưng mà không sao, sống để làm người nên thế nào cũng phải sống.
--
Những đêm dài mất ngủ, một tâm hồn không có niềm vui, không sinh khí, thì sẽ duy trì được bao lâu...
Ta phải yêu ta như thế nào đây?

Người ta nói cuộc sống rất khó sống nhưng rất đáng sống.
Người ta nói hạnh phúc rất khó tìm nhưng không phải không có.
Người ta ngày rộng tháng dài, bảo ai đó đừng đợi ai, hãy đi con đường của mình.

Tôi đã hiểu được câu nói, "nếu ai đó muốn có mặt bạn trong cuộc sống của họ, họ sẽ tự dành chỗ cho bạn. Bạn không đấu tranh để giành giật."... bởi đã trải qua nhiều việc như thế, nhưng tôi vẫn để cho người yêu tôi một chỗ không ai thay thế được. Những xao động, những giọt nước mắt, những điều tôi đã làm, những lời tôi đã viết...tất cả tất cả đều chỉ đợi một người, bởi một câu hỏi xưa cũ, bởi những vụn dại đầu tiên, bởi tình yêu đầu tiên của người con gái... bởi tất cả đã gửi về một người...

Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2014

39. Nhắm mắt lại...

Ước gì, khi nhắm mắt lại... sẽ thấy...

Những điều khó để giải bày cùng ai, không có chỗ trú trong đời sống này, ta mang nó trú ẩn trong những trang viết, như tìm kiếm như đợi chờ một điều gì đó khá viễn vong... như là cách giải tỏa những niềm riêng. Ta không muốn có một ta vụn vỡ yếu đuối mong manh nhiều cảm xúc tồn tại trong khuôn mặt đời thường. Cứ lặng lẽ là đủ rồi.
--
Mở mắt ra, đối diện với hiện tại... ta đang thiếu điều gì? Tại sao ta luôn cảm thấy bất an mỗi khi ra đường, ta không quen hay là rất sợ việc phải đi một con đường xa với những hiểm nguy không báo trước...

38. Trả lại tôi những điều thuộc về tôi...

Có đôi khi tôi ghé thăm vườn cũ
Hỏi người đi dạo ấy có quay về?
Cỏ bảo rằng: - Nàng về thăm một độ
Đốt khói trầm nghi ngút, lại bay đi

Tôi bồi hồi hỏi sang cây cổ thụ:
- Đường xưa còn vàng nắng áo mơ phai?
Nắng bảo rằng: - Nàng nhớ mùa thu cũ
Tận bên trời vẫn ngóng gió heo may.

Có một lần qua sông tôi hỏi gió:
Rằng tháng năm như nước chảy qua cầu
Gió mách rằng: - Nàng chờ người bạn cũ
Dẫu thời gian theo nước chảy về đâu.

Có nhiều ngày tôi nhớ em tha thiết
Nhớ bừng bừng như ngọn lửa trong tim
Đời lãng tử có một lần li biệt
Để buông nhau. Để quay quắt đi tìm

Có nhiều đêm tôi trở về gặp tôi
- Người là ai? Là đóm lửa ven đời
Ôi đóm lửa vẫn từng đêm hiu hắt
Nhớ một người. Và mãi mãi khôn nguôi.
---
Nhớ một người - Hoàng Phủ Ngọc Tường

--
Xem phim hoạt hình " Người đẹp tóc mây"... tôi nhìn thấy mình trong đó, tôi cô công chúa trong lâu đài của mình, tôi bà mẹ ích kỷ muốn giữ cái giữ trân quý của chỉ riêng mình thôi...

- Hãy để một chút tia sáng yếu ớt bừng sáng, hãy trả lại những thứ từng thuộc về ta, cứu vớt những gì đã mất... trả lại những thứ từng thuộc về ta...


- Tôi cũng có một ước mơ, tôi khắc khoải đi tìm...

Thứ Tư, 3 tháng 12, 2014

37. Cuộc đời

Đây là nốt nhạc nào trong cuộc đời ta?
Tại sao người ta lại muốn bỏ đi hy vọng sống của mình?
Tại sao người ta lại gầy ruộc, lại ốm đến nỗi 1/4 tuổi thọ đã bị lấy đi... chỉ bởi uất hận vì cái cách người ta tin tưởng, người ta yêu thương, người nói yêu thương ta, người nói muốn bảo vệ ta lại hành xử một cách thiếu tôn trọng ta...


Thứ Hai, 1 tháng 12, 2014

36. Hèn nhát

- Bé Hf, em đi phân tích lợi hại của một câu nói chỉ mang tính - vừa trêu ghẹo vừa để trả lời cho đúng với tâm tư người từng yêu chị cảm nhận về chị mà chi-. Tiếc là em chỉ nhận được cái phần đen trong từng câu nói đó, mà không hiểu sâu hơn. Ngẫm cho kỹ lại còn tiếp tục nói lời châm biến cạnh khóe...

- Có lẽ chị đã nói hết với em những điều chị có thể nói, em sau này có thể khóc, có thể cười cũng là duyên phận em đã chọn...

- Người ta khi không yêu thì có còn khi nào nhớ đến chữ tình, chữ nghĩa hay trách nhiệm làm người gì nữa. Ngay cả đối diện với lỗi lầm của mình cũng không thể đối diện nó, đối diện với tớ để chấm dứt chỉ đơn giản có vậy thôi mà. Cậu đã không trân trọng tình cảm của ta, không nhớ gì đến những tháng năm qua, hay đó chỉ là một phần nào đó trong vô vàn thứ họ mong muốn.

- Cậu nói đúng, cậu chẳng có gì đáng để tớ bận tâm, nhưng tớ đã bận tâm và bận tâm vì những gì chúng ta đã trải qua quá nhiều những lần đầu tiên, những cái khờ dại của tuổi trẻ,...Tớ bận tâm vì ngày xưa, trong căn nhà trọ có cậu tớ và aN, cậu đã làm gì... cậu còn nhớ không...

Nhà văn PLA đã nói đúng, người ta không đau khổ vì tình yêu, không hối tiếc vì đã yêu... nhưng người ta sẽ hối tiếc vì ngày xưa ta không dám từ chối đều gì đó mà ta không thích để có một ngày nó mang lại cho ta nhiều cảm giác tội lỗi dằn vặt...

- Tôi đã yêu người đàn ông như thế đó nhưng tôi vẫn yêu, vì đó là sự cố chấp của người con gái của ngày xưa, hay đó cũng là do duyên phận...
---
Cuộc sống này dù bạn đứng ở vị trí nào thì nó vẫn luôn luôn không bình yên, luôn có những thứ gì đó đáng sợ chờ một ai đó, có thể là ta cũng có thể không phải là ta... Vậy nên có ai đó, có bao giờ tự hỏi rồi sẽ có một ngày nào đó ai đó rơi vào hoàn cảnh chấp chới đau khổ điên khùng không, hay là nhìn những người xung quanh họ cũng đang đau khổ vì nghiệp quả đó nhưng họ vẫn không thấu cảm nghĩ đến được...
--
Có một dạng tâm linh tương thông thế này "Khi ta khởi 1 niệm tưởng nhớ đến ai đó thì người đó cũng sẽ nhận được tín hiệu ấy. Nhưng nếu lúc đó tâm họ không yên, lăng xăng lộn xộn thì họ không nhận được, nhưng nếu lúc đó họ cũng yên tĩnh và nghĩ đến ta thì những gì ta nghĩ về họ họ sẽ cảm nhận được nhưng không thể nói thành lời được." Vậy những khi ta khởi niệm nghĩ về cậu, cậu có cảm thấy không?

Mỗi sáng, mỗi tối trên chuyến xe đi về, ngoài những khởi ý về cậu bên đó, thì là một niềm tin vô hình tìm sự an lạnh khi niệm câu NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT... mặc dù tớ không có nhiều niềm tin tôn giáo... còn tâm linh thì đó là điểu gì, tôi có cơ hội nghiên cứu nó không?

--
Nhưng dù gì thì ta cũng biết rằng, muốn tìm kiếm cho mình hạnh phúc, thì những người thân của ta phải hạnh phúc, những người ta thương yêu phải có hạnh phúc riêng của họ, thế thì bản thân ta mới có hy vọng có niềm vui, có hạnh phúc...

Nhưng còn ta, ta không hạnh phúc thì có ai không có niềm vui, hạnh phúc trọn vẹn không? Không có ai cả. Người biết về chặng đường ta đi, nói yêu ta, bảo về ta cũng đã ra đi... và ta là con người có kiếp số đơn độc... và ta chấp nhận cuộc sống biệt lập với all everybody....

Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2014

35. "Enjoy to the Fullest"

Empty...

Tớ 33 cậu 32, cậu có chê tớ già và vô dụng không? Cậu có chê tớ gì không? Và chúng ta cũng đã đi qua gần 9 năm yêu thương chia sẻ cùng nhau những khó khăn vui buồn trong cuộc sống rồi. Chúng ta cũng có thời gian gần một năm bặt tin nhau cho tới thời điểm này.

Tớ đã luôn tin cậu và đợi cậu nhưng cậu đã làm gì trong thời gian yêu tớ? Để rồi cậu âm thầm mong nhớ khoắc khoải nhắn cho Hf "Hằng chúc anh may mắn đi". Câu nói này đã khiến tớ lặng lẽ ra đi, rời cậu đi mà không một lời trách, không một câu nói... Nhưng về phía cậu thì câu cuối cùng trước khi tớ biết được câu nói đó là gì... là nói chuyện với tớ sau... và ngày ngày tháng tháng đi qua... và một ngày khi cậu bắt đầu công khai với Hf trên Printerest, cậu quẳng cho tớ một cái email xin lỗi và chúc tớ bình an vui vẻ, nhắn nhủ tớ hạnh phúc khó tìm nhưng sẽ có. Tớ chọn cho mình cách im lặng, tớ đã từng nói tớ không giữ người không còn yêu tớ nữa bằng trách nhiệm hay đòi hỏi ở cậu điều gì. Tớ không chúc cậu hạnh phúc nhưng tớ hy vọng cậu vui vẻ và sống tốt.

Nhưng rồi, cậu và Hf đã bằng cách này cách khác lôi tớ đến bên bờ vực của cái sống cái chết, của sự uất hận đau đớn, của sự chập chờn tồn tại trong đời sống một cách vô hồn. Những ngày liền, tớ đã mấy lần suýt đâm vào ai đó vì những suy nghĩ vô hôn ám ảnh trong đầu, nhưng tớ không có chuyện gì xảy ra, có lẽ vì tớ chưa tớ số... nhưng hàng ngày sống trong lẽ sống như thế, một mình trên con đường xa như thế, cảnh vật ngược xuôi như thế,... cậu sẽ không bao giờ biết được cái cảm giác tớ đang chịu nó như thế nào đâu.
-
Tớ im lặng để cậu có thời gian cho cậu và tớ một câu trả lời, nhưng mà cậu chưa đối diện với tớ, chưa cho tớ câu trả lời, chưa nói lời kết thúc với tớ thì cậu và Hf sau lại có thể công khai như thế, những hình ảnh yêu thương đắm đuối, những cái ôm êm đềm, những lời mong nhớ khi 2 người vắng chát một buổi một ngày,... sao cậu lại có thể như thế?! 2 người có khao khát với nhau đến như thế chăng, muốn vẽ lên mông nhau hình trái tim ư, muốn kiss... chắc là cậu cảm thấy hạnh phúc lắm cậu nhỉ, được yêu như thế cơ mà,...


Hãy trở về đây, và end với tớ rồi hãy bắt đầu với ai đó khác.
--
Giờ tớ cũng không còn suy nghĩ yêu ai nhất định và phải bất chấp mọi thứ để lấy người đó.

Tớ hiểu yêu thương cũng sẽ có lúc thay đổi, yêu hận giận ghét, hay chuyển từ cái cũ sang cái mớ, từ người này sang
người khác...

See through...

Chúng ta đều đã lớn và trải qua đủ nhiều để không để sự việc đến rồi đi chỉ bằng sự nông nổi và cũng không giải quyết mọi thứ bằng thói trẻ con.

Tớ đã nói là tớ vẫn đợi cậu về, và nói với tớ điều cậu muốn mà. Tớ đâu ép buộc cậu điều gì. Chỉ mong cậu giải quyết sợi dây tình cảm này khi muốn chặt đứt thì cũng phải đối diện nhau để mà chặt. Đó là sự tôn trọng mà chúng ta dành cho nhau mà.


Có một ít quật cường, một ít uất hận nó xuất hiện, nó xuất hiện, nó dày vò tớ... và tìm cái gì đó để mắng chửi cậu...

Hy vọng cậu đối diện thẳng thắn với mọi thứ, làm một con người có trách nhiệm với những gì mình đã làm, chứ không phải chỉ là một người luôn cảm thấy mình cô đơn và cần chia sẻ cho một cô gái nào đó mà cậu biết rằng họ yêu cậu.

34. See through

Cậu nói "Chuện của tớ và "ai đó" thì ngày rộng tháng dài, yêu nhau như thế nào còn phải có duyên phận nữa, cứ để thời gian trôi qua rồi mọi việc sẽ có con đường của nó"... Câu nói này cậu đã từng dùng để khuyên tôi, giờ dùng nó để nói về tình cảm giữa họ và ai đó. Tôi đã dùng câu nói này để lập ra cái blog này và giờ nghe lại nó để trọn vẹn cho cậu như bao lần, khi cậu đến với tớ hãy để cậu đến, khi cậu ra đi hãy để cậu ra đi đừng cản bước cậu nữa có phải không cậu.

Nó phải chăng đồng nghĩa là cậu đã chính thức thừa nhận việc của 2 người. Tình cảm của cậu thời gian qua dành cho ai đó là có và cậu muốn tôi bằng lòng kết thúc với cậu để cậu sống con đường của cậu...
--
---
Cậu à, tớ sẽ không viết nữa đâu cậu, và đó là lá thư cuối cùng tớ viết những điều tớ nghĩ nên viết, vì tớ trân trọng tình cảm 9 năm qua, tớ không muốn vì điều gì đó vô hình mà mất đi... tớ đã giữ và cũng đã kéo... còn cậu đã không giữ và buông... Không thể một người giữ một người buông phải không cậu.

Cậu

Cậu và ai đó thật sự là 2 người hợp nhau, rất hợp nhau, hợp nhau vì rất biết cách làm tổn thương người khác.


Tôi khờ thiệt, lần 2 tôi đứng bên cạnh những người có tâm tu hành,họ nói cuộc sống này muốn "THÀNH DANH - THÀNH ĐẠT" thì phải có một trong 4 yếu tố "TIỀN TÀI - QUAN HỆ - HẬU DUỆ - TRÍ TUỆ"

Tự nhiên tớ nghĩ đến những lời cậu nói... " cậu hãy thử suy nghĩ lại xem, một người vừa xấu vừa không có tài cán gì, lại không biết chiều cậu, không biết nghĩ cho cậu, như vậy có đáng để cậu bận tâm nữa không? "

Con người ai cũng muốn có công thành danh toại, có sự nghiệp rạng rỡ tông đường, được người khác kính nể khâm phục xem trọng (- Cái cảm giác được không khí mong sự rạng rỡ này khi về ra mắt gia đình cậu vẫn còn đọng trong tâm trí tớ -)

Vậy nên, tớ không xứng đáng đi bên cạnh cậu. không phù hợp đi bên cạnh cậu vì tớ chẳng thể giúp cho cậu về bất kỳ phương diện nào cả. Vật chất hay là tinh thần cũng thế.

Có những điều không thể nói bằng lời.

https://www.youtube.com/watch?v=qaO4YYj_8dY&sns=gp

Cậu làm việc chăm chỉ và vui sống cuộc sống cậu muốn sống, cậu đã chọn nhé.
Sự im lặng của cậu, tớ đã biết tớ ở vị trí nào rồi. Tớ sẽ đợi cậu về và nghe lời nói kết thúc của cậu.

---
Từ đây tớ sẽ không mail cho cậu nữa.

Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2014

33. Cậu bảo vệ tớ

Hôm nay đã biết lí do vì sao unfriend, chỉ là không ngờ lại như thế... Hf bảo đã cố gắng yêu một người khác ngoài am... và cuối cùng đã quyết định chọn lèo lái con thuyền của đời mình là đợi và đến với am.

Hf nói " Em nói với chị rồi chắc chị sẽ giận sẽ buồn cũng không muốn làm bạn với em nữa, nhưng em muốn
nói chỉ vì em không muốn chị nghĩ em là người 2 mặt, hành động sau lưng chị.Cho đến bây giờ thì em nghĩ em có quyền nói với anh Minh là em chờ anh Minh, a Minh có quyền không quan tâm em, và chị có quyền giận em, giờ thì ai cũng phải tự lèo lái con thuyền đời mình, em chỉ mong không ai phải gặp giông bão.K.H"

Chỉ có tớ là kẻ ngốc, không biết đối phương là ai, muốn gì ở mình và mình đã dễ dàng để người khác lừa gạt, để đưa mình vào bẫy, rồi nhanh chóng bắt mình đi vào hang để để họ trưng ra cái sự thật đó. Cái chiến thắng đó. Và mình không biết mình còn ngốc như thế đến bao giờ.

Và hôm nay mình đã đọc kỹ cái <3 data-blogger-escaped-br="" data-blogger-escaped-c="" data-blogger-escaped-ilove="" data-blogger-escaped-p="" data-blogger-escaped-you=""> "
hok chat zí am e thấy thời gian trôi đi thật kinh dị như cả thế kỷ hu hu ♥
E mún mình sẽ hạnh phúc mỗi giờ phút bên nhau ♥ am của em ♥
e mún vẽ mông cho anh mình có hình đôi thế lày ♥ ♥
E iu anh nhắm nhắm ♥
♥ yêu anh
Em nhớ anh nhắm nuôn ^^
♥ ♥ ♥ I want your kisses ^^
"

Và cậu đã bắt đầu kết nối với Hf trên cái pinterest để bắt đầu câu chuyện tình cảm của 2 người, ngay cả khi cậu chưa nói một lời gì rõ ràng với tớ. Vậy mà tớ lại không nhận ra, lại...

Những hình ảnh khát khao, những lời yêu thương cháy bỏng của 2 người trên đó,... (nhưng mà tớ hy vọng chỉ có Hf là đơn phương thôi, lòng gato của tớ đó... và sự thật là 2 người vì cậu đã pin nó và cậu đã là "Super man")

Nhưng mà tớ cũng không muốn thấy cậu chỉ biết vùi đầu trong công việc, vui chơi, games... chị ko muốn anh ấy có cảm giác cô độc ở nơi xa lạ... dù sao có em chat chit yêu thương quan tâm ảnh thì tốt hơn phải không, thì cuộc sống của ảnh sẽ thật tuyệt vời đúng không...

Và cái đều cậu nên làm khi muốn nói lời kết thúc sau 9 năm thì cũng không phải chỉ nên qua cái email.

---

Nhưng tớ cũng vẫn chỉ là một kẻ ngốc, để cậu muốn gì thì thế ấy, với cái suy nghĩ, cậu không còn yêu tớ thì giữ cậu bên tớ vì tình vì nghĩa vì trách nhiệm thì có nghĩa lý gì, chỉ làm cậu đau khổ và chán ghét tớ. Tớ không muốn cậu không còn yêu tớ thì cũng không chán ghét tớ.

Cậu đã vĩnh viễn rời xa tớ rồi, tớ đơn độc càng thêm đơn độc, tớ sẽ phải mạnh mẽ như thế nào để dù không có cậu ở bên, dù không có cậu bảo vệ tớ vẫn đi trọn vẹn cuộc đời mình phải đi.

---

Tớ có phải nên rất giận Hf không, nhưng sao tớ không có tí gì cả, tớ chỉ cảm thấy run rẩy vì sự liên lạc giữa cậu và Hf vẫn luôn tiếp diễn và diễn nhanh đến nổi chưa đầy 1 tháng đã tiến tới và 6 tháng đã công khai và quyết định unfriend để nói với tớ 2 người đang đợi chờ nhau.

Cậu ơi, cậu bảo vệ tớ như thế nào đây khi cậu rời xa tớ như thế.
Sao cậu nỡ dối lừa tớ? Sao cậu lấy đi tuổi xuân của tớ, niềm tin và tình yêu của tớ?
Cậu ích kỹ hay cậu vốn dĩ là một kẻ nhẫn tâm. Và tớ ngốc không biết yêu




Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

32. Unfriend

Ra đi từ sáng sớm, đến khi ánh đèn ấm cúng trong mỗi gia đình đã bật sáng quây quần bên bàn cơm thì tôi bụng vẫn đang đói ngồi dạy... con đường về nhà sau mỗi buổi tối như thế luôn cô đặc sự lạnh lẽo cô độc một nỗi buồn man man không rõ buồn gì...

Lên facebook, dạo một vòng quanh một vài người bạn, thấy hình K, chợt nhớ tới Hf, thế là chui vào wall và phát hiện ra bé đã unfriend mình... mình hỏi... vì sao? Hf là người đề nghị addfriend với mình... và giờ sao lại unfriend... mình đâu có invite friend phiền hà gì pé... comment tàu lau cũng ko... hay là vì pé đã trở lại bên cạnh "voi" của bé nên bé unfriend mình... mà đoán làm gì... mình đã message hỏi pé, sao pé unfriend mình? Chưa thấy pé reply...


Khi tiếp nhận một sự việc ta sẽ có một "phán-định" riêng tùy thuộc vào lượng thông tin ta tiếp nhận được và sự thật thông tin ta tiếp nhận có bao nhiều phần trăm của sự thật.


Có một người cứ cuối tuần không nhắn tin thì gọi điện 8 với mình... mình không đoán được họ muốn xây dựng mối quan hệ như thế nào với mình... nhưng cách họ gọi điện và nhắn tin như thế làm mình thấy khó chịu... mặc dầu mình đã từng nói thẳng với họ là đừng bao giờ nhắn kiểu như thế, nếu không thì mình không friend gì nữa cũng không tỏ ra lịch sự tử tế hơn nữa.

Và mình đã silent khi nó vẫn tiếp diễn... bye bye...

Thứ Hai, 24 tháng 11, 2014

31.Die and Exist and Living

Dạo này tôi hay nghĩ về cái chết, chết tôi cần chuẩn bị những gì để có ai đó vô tình gặp một kẻ sắp chết hay đã chết và vì từ bi an táng tôi thì họ cũng không tốn kém hay ít nhất là vui vẻ hạnh phúc khi có duyên gặp một người dưng - ...

Tôi cũng nghĩ về tình yêu 9 năm của mình... đó là một tình cảm chân thành, mộc mạc không có nhiều màu mè hoa lá,...

Ngày xưa, chúng tôi đến với nhau một cách tự nhiên, tôi thích sự chân thành, trung thực, nhẹ nhàng và đôi khi hài hước trẻ con đôi khi sâu lắng không cùng... nhưng mà sau 9 năm thì trái tim tôi tan vỡ vì họ đã ngụy biện với tôi và dối lừa bản thân họ...

Tôi đã không dõi theo, không tìm kiếm họ nữa từ ngày tôi hiểu ra được... "Hf CAMMĐ",... hiểu mình là ai trong cái cán cân trái tim của họ...

Và đến bây giờ cũng có nhiều người đến tìm hiểu tôi nhưng tôi không tìm thấy sự yêu thương, sự chân thành và cả không đủ thấu hiểu khi tôi và họ không có thời gian và không sẵn lòng dành thời gian để bắt đầu... - vì mỗi người chỉ có một khoảng thời gian nhất định để làm chuyện gì đó - quyết định chuyện gì đó - nhưng mà tôi đã dành nó cho họ rồi - và chẳng có ai từ xa nhìn tôi trong khoảng thời gian đó... nên tôi vẫn chọn cô độc.

Yêu là yêu - không là vật chất, không phân thiệt hơn... và tôi đã yêu như thế, nhưng vốn dĩ cuộc sống này thực tế lắm nên ai đó ra đi... ra đi mà tặng tôi nhiều vết cứa vào tim nữa. Dù thế, tôi cũng không oán trách họ, cũng không làm gì cả... tôi không bao giờ giữ ai khi họ muốn ra đi,... tình cảm đã qua tôi sẽ giữ nó như là một kí ức để có một tôi của hiện tại khác biệt...

Vật vã với cơm áo gạo tiền khi đơn độc một mình ở nơi xa...

Khắc khoải với căn nhà mơ ước, chốn nghỉ ngơi sau một ngày dài cuốn mình vào công việc...

Và còn gì nữa, mình không biết... nhưng mành đang cố gắng và cố gắng...
---
Tôi chợt nhận ra cuộc sống ai dù chân thật ngây thơ đên mấy, thì một lúc nào đó cũng dạy cho họ hoặc ban tặng cho họ một chiếc mặt nạ tồn tại trong thời điểm nào đó... nhưng hạnh phúc thì chỉ nằm trong tay những người chân thành với chính con người họ...

Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2014

30. Ugly Alert

Tồn tại vì trách nhiệm?
Chờ đợi một lời chia tay trước...
Cuộc sống vốn dĩ... phức tạp như thế.

Chia tay thì cũng chỉ là chia tay.

Vì điều này điều kia cuộc sống ta biến đổi, quan điểm ta thay đổi,...
Vấn đề của ai thì người đó phải giải quyết.

Không đến được, nên chẳng có vấn đề gì để giải quyết. Không đến được vì hiểu nhau nhiều quá, tình cảm đầy... đầy nên rồi sẽ vơi... đơn giản hơn là có một người không còn yêu.

Không với người này thì với người khác thôi...

...nhưng biết làm sao bây giờ hỡi cô gái 33... cô phải làm gì, phải sống thế nào, và tiếp tục thế nào? Cô sẽ đi như thế nào đến tương lai, 1 năm 2 năm 3 năm rồi cho đến khi nào vết thương của cô lành sẹo...

Chữa lành vết thương?!


Cô không đủ tốt để bắt đầu với ai khác bởi cô không có tự tin... bởi vì cô không có gì, không có gì ở tuổi 33... tuổi già...

Thứ Tư, 8 tháng 10, 2014

29. I bullied

Humiliation, Anger...

Crazy people...

As clear and as daylight

Dream! Really, Money talks

What will be will be

It's the first step that counts.

Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2014

28. 05.10.14

Từ 12.02.14 đến 05.10.14

Một email...

---
Cậu, tớ viết thư này không phải là để thăm dò hay níu kéo hay gợi lại vết thương của cậu. Tớ chỉ muốn nói với cậu một lời xin lỗi, dù là muộn màng. Mong cậu tha thứ cho hành động của tớ! Tớ cũng muốn cám ơn cậu rất nhiều vì tình cảm và sự quan tâm chăm sóc của cậu. Cậu, mình đã không thể đi tiếp thì tớ cũng không muốn thấy cậu phiền não, day dứt. Cậu hãy phớt lờ những gì không thích, vui vẻ với đam mê của mình và mở lòng hơn với cuộc sống. Hạnh phúc không phải dễ tìm kiếm nhưng nó vẫn tồn tại đâu đó. Mong cậu không giận nữa và chúc cậu ngủ ngon.

Tớ.
---

Có nghĩa là họ đang chuẩn bị về hay đã về...
Làm sao để bình thản đi qua những ngày sắp đến...


Khuyên mình phớt lờ những gì không thích?!... họ muốn nói điều gì, mình không thích điều gì?

Muốn mình không phiền não, day dứt... có được không? Họ là người lạc quan, ty này với họ có khi cũng chỉ là một cái chớp mắt chẳng có gì lưu giữ, ghi nhớ...

Sau cậu lại dối tớ??? Sao cậu lại như vậy với tớ?

Và sau tất cả cậu cũng không nói điều gì... để lại một tin nhắn nói chuyện sau và im lặng đến tận bây giờ và viết cho tớ một cái mail?!

9 năm 9 năm... không ngờ là tuổi trẻ của mình ra đi lặng lẽ và đọng lại nhiều hờn tủi như thế. 9 năm, số cũng đẹp. Tuổi của mình cũng đã già, thật khó thể bắt đầu và hy vọng. Chỉ có thể hạnh phúc bằng cách chấp nhận cuộc sống thực tại. Làm quen với cô độc...

Đúng hạnh phúc vẫn tồn tại đâu đó, và nó vẫn dành cho cậu. Viết mail cho tớ rồi, thì cậu cứ coi như tớ đã biến mất rồi khỏi thế gian này. Cậu cứ hạnh phúc vui vẻ đi con đường của cậu.

Cuộc sống cũng ưu đãi mình lắm rồi. Sức khỏe tốt, thân thể lành lặn, công việc đủ nuôi bản thân, có nơi đi về dù là tạm bợ...

Vì ai ta nếm trãi chữ "xa"... với bao khốn khó... bao lần chơi vơi lạc lõng... chẳng có ai để kêu, chẳng ai để biết...
Vì ta... vì ta... vì ta... vì ta cũng là vì ta... ta chịu.

Tự vấn lại mình, 33 tuổi... tâm tư hời hợt, suy nghĩ nông cạn, biết cạn chẳng biết sâu, hiểu 1 chẳng hiểu 10, sống không biết yêu thương bản thân...

Chủ Nhật, 14 tháng 9, 2014

27. Sad

26. Dự cảm

Dự cảm những ngày tháng tới đây ta sẽ giấu vào trong lòng nhiều nỗi buồn hơn... Cuộc sống vẫn luôn là thế, ta không trách gì... vẫn cứ tâm niệm yêu thương và tin tưởng. Nghĩ đều tốt, nói đều tốt, làm đều tốt... Chịu ấm ức hay không thì cũng sẽ qua thôi. Điều quan trọng là ta phải tự chủ... tự chủ bản thân.

Ta cũng sẽ phải đối diện với cuộc đời ta, ta phải sớm xác định nơi ta cư trú dài lâu...

Phải chăng đã qua một lần yêu, ta không còn một chút cảm xúc nào về tình yêu, về rung động, về những điều lãng mạn... ta không hiểu những thứ cảm xúc làm cho người yêu và được yêu đi vào thiên đường hạnh phúc tại sao trong tâm trí ta bây giờ nó trở nên ngớ ngẩn, nhất thời chẳng có gì để gọi là nhất nhất... tại sao lại như vậy... mặc dù ta cũng luôn hy vọng rằng sẽ gặp người chung lối mộng... nhưng ta cứ cảm giác cuộc đời này cho ta chọn cuộc sống cô độc...


Thứ Bảy, 30 tháng 8, 2014

24. Lesson...

...Phải có giai đoạn tích lũy... thì mới chuyển qua giai đoạn sinh lời...

...Khi muốn mua một thứ gì đó mà cả cuộc đời bạn phấn đấu để có nó và chỉ cần duy nhất nó thì... bạn hãy để giai đoạn sinh lời tự sinh lời và sinh lời cho đến khi nào mà bạn có thể mua nhiều hơn 1 cái thứ mà bạn có khi dùng cả cuộc đời phấn đấu để có nó thì hãy nghĩ đến việc chính thức mang nó về, để nó thuộc về bạn mãi mãi... như thế cuộc sống của bạn luôn thoải mái, hạnh phúc và vừa lòng...

"...lẽ đời là biết nghe phải, làm phải, nói phải..."

Thứ Sáu, 29 tháng 8, 2014

23. Autumn

Messaging...:

"Cuối trời mây trắng bay, lá vàng thưa thớt quá, phải chăng lá về rừng, mùa thu đi cùng lá..." hi hi

Messaging...:
"Em có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ
Em có nghe nai vàng hát khúc yêu đương
Và Em có nghe khi mùa thu tới
mang ái ân mang tình yêu tới
Em có nghe nghe hồn thu nói..."

Phải chăng họ muốn nói hay đợi mình điền vào... "mình yêu nhau nhé"... hay chỉ là một cảm xúc họ muốn chia sẽ cùng mình khi nghe bài hát...

Thôi chẳng nên nghĩ nhiều... chẳng khéo mình lại hoang tưởng mơ mộng như mình đã từng một lần yêu và tin một người... để rồi họ ra đi biến mất như ta và họ chưa từng tồn tại điều gì trên đời...

Em vẫn là em của ngày xưa ngay nay và ngày sau và vẫn sẽ yêu và tin và vẫn sẽ nhuốm màu hồng hy vọng điều gì của mình rồi sẽ về ở bên mình.

--
Vậy đó, thắm thoát mà đã hơn nữa năm rồi... Mỗi người đến với thế gian này có cây tùng cây bách ở bên nhưng mà cây tùng cây bách đã không ở bên vì điều gì... và... như có như không... như ảo như thực... nhưng sự thật thì đã mất đi... nhưng rồi điều gì... đó là một điều có thân quen, có lạ lẫm...

--
Sáng nay khi thức dậy, cảm xúc về một điều gì hạnh phúc... hạnh phúc đơn giản như là việc ta đã đi qua ngày hôm qua và có ta ngày hôm nay vẫn có thể nở nụ cười trên môi. vẫn có thể tự mình gánh vác được chính mình... không là một người vô dụng, sống nhờ vào người khác...

Hãy cố gắng lên ta ơi, và đặt tiếp những nụ cười vào cuộc sống cùng nỗi cô đơn hiện hữu của con người mà dù muốn hay không thì nó vẫn cứ quyện lấy ta...

Cảm xúc, 30.08.2014


Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014

21. Tìm kiếm

Tìm kiếm cô đơn, hay cô đơn là một thứ cố hữu, là một sinh mạng nuôi sống ta qua tháng ngày hoang mang.

Thật ra trong cuộc sống có cần trang bị kiến thức về đức tính - tính cách của người con trai không?

Mỗi người là một bản thể độc lập và có phải rằng trong cuộc sống này không có ai giống ai không?

Trên con đường cô độc của mình, từ nay đã có 2 ngôi sao hội ngộ cùng mình... sẽ có nhiều đổi thay không?

Hai ngôi sao cứ mãi giục giã ta về một tấm chồng? Việc có chồng có thật sự là điều cốt lõi và quan trọng trong đời một người con gái chăng?

Một lần yêu với quá nhiều ngây ngô và ta vẫn ngốc... ta không biết với một kẻ ngốc như ta thì ai có thể thật thà yêu ta xem ta là của báu để ta có thể trọn vẹn ở bên họ và xây dựng những cung bậc thăng trầm hạnh phúc. Có dấu lặng để cùng nhau đánh nốt thăng?!

Dù không quan trọng lắm việc phải có một bờ vai dựa vào nhưng ta vẫn hy vọng và hy vọng có một bờ vai thực sự dành cho ta. Dù đó là ta hy vọng trong những giấc chiêm bao nhưng nó vẫn là sự thật tồn tại trong tâm hồn ta... một ước mơ thầm kín được giấu đi bằng việc phớt lờ những điều đang diễn ra trong cuộc sống ta.

Thứ Hai, 25 tháng 8, 2014

20. Cho đi


Đôi khi ta cảm thấy ta thật ngu ngốc... ngu ngốc nhất là khi ta đọc lại dòng tin họ viết cho ta lúc trước... ta ngu ngốc đến nỗi ta không nhận ra tình yêu của họ là gì...

- Sức khỏe không tốt mà lại mau nước mắt...
- Nấu ăn thì không ngon
- Không có chút tự tin...
- Suy nghĩ lúc nào cũng bi quan..
- Ăn sáng thì ỉ ôi cái gì cũng không ăn được...
- Kiểm soát thăm dò tớ...
- Tớ thấy mệt mỏi..
- Tớ không còn yêu cậu nhiều...

Sau lúc đó mình không hiểu ra... lòng tự tôn của mình đâu... tất cả các khiếm khuyết trên đời họ đều lôi ra ban tặng cho mình mà điều đó có đúng như vậy không.

Có lẽ điều mình sai... là yêu họ, tin họ và nghĩ cho họ... mà mình không biết rằng... vấn đề của vấn đề của ai và ai là người giải quyết... mình hy sinh cảm nhận bản thân và nghĩ cho họ thì thành ra như thế...

Cũng không sao... trả cho 9 năm để rồi nhận được một cái kết nói chuyện sau và biệt tăm...

Bao giờ người trở lại...

Tôi vẫn là cô gái cho đi để all mất hút... vẫn cho đi... chấp nhận ai đó vẫn biệt tăm...

--
Cám ơn một quảng yêu người để ta có điều gì đó để nghĩ về trong những đêm mất ngủ.

Thứ Năm, 14 tháng 8, 2014

19. Vấn đề...

Trong một sự kiện, bằng cách nào ta tìm ra và nhìn thấy đúng chính xác bản chất của vấn đề, sự kiện đó?

Khi làm một điều gì đó, ta thường tự hỏi... điều đó mang lại ý nghĩa thiết thực gì, nó có ý nghĩa gì không?
...
Chẳng viết chẳng nghĩ được gì... vì cuộc sống của ta đang mất kiểm soát vì nó đầy khiếm khuyết... đã hơn 6 tháng mấy ngày... im lặng ra đi quay đi không có một sự đối mặt... 9 năm... để trôi vào hư không...

Ai giết chết ta, ta để cho ai giết ta hay ta tự giết ta... ta không đổ lỗi... nhưng xu hướng gặp tổn thương sợ hãi co cụm... đơn độc lại dấn thân vào đơn độc.

Vấn đề ta là ta không hiểu ta hay ta chỉ là một kẻ khùng điên............

18. Mất ngủ

Có một đêm mất ngủ, mất ngủ vì trong tâm trí không dứt ra được một ý tưởng và phương thức kế hoạch thực hiện nó như thế nào... cố chợp mắt nhưng rồi nó lại trôi về cái kế hoạch đang sôi trong đầu và thế là lăn qua lộn lại đến 4g sáng vẫn chưa ngủ được... và ta nói rằng ngày mai ta sẽ hỏi... nhưng rồi đến khi vào và gặp chị thì lòng ta chùn lại...

Tiếc thương cho cái kế hoạch chết yểu sau một đêm thức trắng và háo hức với nó...

CLB với cái ý định cho nó một lịch trình phát triển và lan tỏa...

---

Ta cũng lại bất lực với chính ta... suy nghĩ và cảm thụ của ta về thế giới này cuộc sống này nó khác biệt hay nó ngu ngốc và khờ dại.

Ta không học hỏi và rút kinh nghiệm được sau thất bại, ta đứng chôn chân đó và nhìn mọi thứ ra đi...

Ta sẽ sống đến lúc nào và sẽ bị xã hội đào thải, loại bỏ vì không theo kịp thời đời này?! Con người có quá nhiều đòi hỏi và ta không có gì để có thể biến đổi ngạo ngễ đi cùng đường với nó... ta chỉ có thể ngạo ngễ độc bước con đường riêng ta và chết trong cô độc.

Hôm, một người bạn học xã giao... họ thuộc lớp xã hội hiện đại, họ dùng cái lợi qua lợi lại họ bác bỏ con người ta... nói vài câu không hợp nên không cần nói nữa - chỉ có thể là xã giao thôi chớ không đi chung được - bà không sống được tôi nhưng có nhiều người sống được với tôi - xã hội này mà có qua mới có lại được chứ đâu phải chỉ biết lợi dụng người khác thôi đâu - bà nói chuyện kiểu triết của bà đi - chẳng ai nói... đó đó là tất cả những lời họ vả vào mặt tôi...

Khởi đầu của những lời lẽ này là... họ nhờ qua trung tâm lấy phí giúp họ (mình bảo tt cũng đang nợ phí của mình mà mình chưa đi qua lấy thì làm sao đi lấy cho họ)... một lúc sao họ nói có lớp dạy bảo là ngon với D... mình hỏi ở đâu... họ nói không nói cho bà biết... đâu có cái chuyện là bà lợi dụng người ta được mà người ta lợi dụng bà không được... và những lời lẽ trên đã được tuôn vào lỗ tai mình... mình ức muốn khóc luôn, cảm thấy sao họ lại trắng trợn như thế... vừa ăn cắp vừa la làng...

Mình lại nhớ chuyện lần trước... mình đi mua 2 bịch bánh tráng mình 1 họ 1... đến khi ăn xong... họ ngồi bên phía thùng rác... mình mới đó họ... họ lại đẩy ngược lại mình... rồi mình đẩy lại... họ lại la lên la đâu có cái chuyện là họ nhờ mình giục rác không được mà họ lại đi vụt rác cho mình thế là họ vừa đi đến thùng rác vụt rác của họ vừa nói như kiểu mình là thứ người sống chỉ chuyên đi nhờ người ta còn người ta nhờ mình không được... mình nhắc lại chuyện này cho họ và bảo họ ăn nói chuyện không giống ai... họ bảo mình kể lại tỉ mỉ... họ bảo không nhớ... và bảo mình để trong bụng mình nhớ là mình ít kỷ mình hay cay cú hay để ý... và như vậy đó... mình chẳng thể nói đều gì... cuối cùng mình bảo thế thì đã bảo im thì nên im... chúng ta sẽ không nói với nhau... và thưa rằng họ từ nay sẽ không bao giờ có trong danh sách bạn dù là bạn xã giao... và chắc chắn họ cũng không phải là kẻ thù vì ta không có ghét họ... chỉ là lòng ta sợ họ, sợ miệng lưỡi của họ... ta tránh và cứ coi như họ trong suốt trước ta... không có gì để bận tâm để nghĩ để rằng tồn tại một người tên T... tất cả xóa nhòa...

Cũng trách ta... đáng lẽ ta nên tránh họ từ lúc họ gọi điện nhờ ta đi chung với họ để họ đi vay tiền người này đến người kia trong đêm tối và tất cả những người họ muốn vay và trả đều bị họ nói dối dù đôi khi có những người là người thận là anh chị em cô chú bác dì của họ.

Và ta sau cuộc nói chuyện với họ... ta cũng lại rơi vào khủng hoảng và tổn thương... với câu khẳng định của họ... vậy mà tui sống được, vô số người chịu chung sống với tui đi với tui... và quả thật như vậy... bởi vì cuộc sống của mình đơn độc và chỉ một mình...

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

17. Thời điểm

Kí ức như sương
Kí ức mong lung
Kí ức cũng rõ ràng ...

Và dù mọi đau đớn cuộc đời xô đẩy như thế nào...

Có một lẽ sống mà ngày trẻ ta luôn hun đút rồi dần phai theo dòng đời nhưng vẫn có người đối diện với những xấu xa của cuộc đời và bước qua nó bằng - điều gì?! - đó để sống với cái lẽ đời họ nghĩ... dù nhạt nhòa ngay cả khi đứng bên lề cuộc sống. Sống bằng chính tâm hồn của mình thì thật khó hòa vào dòng chảy mềm dẻo dù có hồn nhiên im lặng, khôn khéo vô tư vẫn là thứ gàn dở giữa hiện thực cuộc sống và hiện thực của bản thân mình. (một chút cảm xúc khi nghe - đọc tác phẩm Bác sĩ trưởng khoa - Vũ Oanh)

Thời điểm - là 2 từ cốt yếu khắc tử lột ta biết bao điều ta không nhận định rõ được là đúng là sai...

Con người - sân si vốn là một bản tánh tự nhiên chăng? Tham lam - toan tính - ích kỹ rồi cũng là phải thế... có như thế con người mới hiểu được đời vốn dĩ đến không gì thì ra đi cũng chẳng mang chi... chỉ còn là sự chọn lựa để lại cho đời tiếng trọng hay tiếng khinh mà thôi.

16. Cuộc sống

Thế giới này có tốt đẹp hay xấu xa phụ thuộc nhiều vào tâm hồn cách nhìn của ta.

Nghĩ về quá khứ để làm gì... khi biết rằng quá khứ chẳng dành một giây nào để nhớ để nghĩ về ta...

Có bao giờ có một ta tương lai cám ơn ta của quá khứ...

Có bao giờ ta còn gặp một trái tim có thể yêu ta... yêu ta chân thành... ta đợi người yêu ta... bởi vì ta không còn đủ tự tin và niềm tin để dám yêu một người nào đó khác...

Có đôi khi ta cảm thấy nó ở bên nhưng rồi chút cảm giác của ngày xưa, chút mất mát của ngày xưa làm ta chùn lòng và quay đi... 9 năm dài ta đã tin đã yêu để rồi... sự thật ra đi quá đắng cay và chua chát quá...

Nhưng dù tuổi xuân đã qua và ngày càng lùi xa... thì tận trong trái tim ta vẫn khao khát vẫn mơ về một gia đình về những đứa con và ngày khoác áo cưới... ta vẫn mơ về một ngày bắt đầu như thế và nối tiếp nối tiếp... cuộc sống vui buồn lo toan yêu thương... với những người thân yêu thật sự muốn ta ở bên và luôn ở bên ta...

Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2014

15. Buồn

Đi ĐL hết tiền, gọi xin a 500k thôi, a nhất quyết không cho... mình bảo tiền tiêu hết cũng chỉ là mua quà cho mấy đứa con a thôi... a bảo ai kêu mày mua...

Còn 2 đứa cháu... chẳng một lời gọi hỏi thăm hay cám ơn c3... nó còn bảo... ai kêu c3 mua làm chi...

Nói chuyện với a xong, bao nhiêu chuyện xưa trở về... a chưa bao giờ lo cho mình, thương yêu mình, quan tâm mình... những chuyến xe đi về của ngày xưa đó... anh em ta gặp nhau nhìn nhau như hai người xa lạ không tồn tại ở ánh mắt người này và đau đáu giọt buồn chôn kín ở ánh mắt người kia.

Nhớ ngày nào, a bảo là nợ nần người ta 10tr vay lãi xã hội đen phải trả mỗi tháng 1tr đồng... thế là mình gom góp tiền lương, tiền dạy kèm và mượn tiền khoa cho a mượn... thế rồi 1 năm sau a mới goi trả nhưng mình đưa a 8tr, a đưa lại mình 5tr và coi như 3tr kia cho... và 5tr đó mình cũng gửi luôn cho MM... mình chưa bao giờ tính toán tiền bạc với a... vậy mà a đối với mình như vậy...


Hay số của mình là số cô độc, không có ai yêu thương quan tâm...
Người từng yêu ta, tình yêu đầu tiên của ta... người ta đã hết mực đặt niềm tin đã im lặng ra đi...

---

Nhiều người cũng bảo là có thương cháu thì cũng mua ít thôi, còn phải giữ lại cho mình...

Có lần a bảo cần tiền, mình bảo ko có thì nghe a mắng nói nặng nhẹ...

Mình cũng không để bụng suy nghĩ nhiều vì có suy nghĩ cũng mang muộn phiền...

---
Đôi lần mình ước trúng số, mình còn nghĩ là cho mỗi cháu một sổ tiết kiệm...

Nhưng có lẽ từ đây mình sẽ nghĩ cho mình... mua đồ cho cháu thì sẽ không tự dưng thấy đẹp là mua nữa...

Mình sẽ sống cuộc sống cho mình...

14. Đà Lạt

Một chuyến đi vật vả vì ói...

Đêm đầu tiên ở Phan Thiết, nghe tiếng sóng biển ngủ không được...
Ngồi trú trong lều hướng ra biển và nghe tiếng nhạc hòa trong tiếng sóng vỗ... cảm giác miên man vô tận hoang hoài... mông lung.

Tối đi chợ ĐL, một lúc lạc mất mọi người... rồi vô tình gặp H - H, thế là có bạn đi cùng khi trời vừa đổ mưa cũng bớt cảm giác cô độc...

Chụp hình với H, là người nam thứ 2 mình chụp hình chung ngoài người yêu của mình... định xóa nhưng thấy cũng tiếc nên để làm kỉ niệm...

Ngày về, đi chợ ĐL, cũng một mình vào chợ kiếm mua hạnh nhân cho chị dâu thì gặp bạn H đứng một mình ở giữa chợ thế là kéo nhau cùng đi... H cặp tay mình, mình ngạy ngần rút tay ra và mạnh dạn nắm lại tay H cho đỡ ngượng rồi buông ra nhanh... không kịp cảm nhận cảm giác nắm tay một người nam đi giữa chợ ĐL như thế nào...

Một tối ĐL mình ngủ mơ và khúc mắc trong lòng được giải bằng câu hỏi... "NTE?"... làm lòng mình buồn vô hạn... chẳng buồn ngó nghiêng ngắm nhìn đều gì...

Mưa lất phất mãi... cũng chẳng có dịp thư thả ngồi cà phê ngắm cảnh ngắm người... và quan trọng chẳng có ai cùng đi...

Sao cứ thích ôm nỗi buồn, ôm mãi đến bao giờ?




Thứ Năm, 24 tháng 7, 2014

13. Thở ra - Hít vào

Không ai quan trọng với ai nên trước tiên đừng yêu cảm xúc của ta, đừng nuông chiều bản ngã mà hãy biết yêu bản thân của ta.

"Thức dậy miệng mỉm cười
Hăm bốn giờ tinh khôi
Xin nguyện sống trọn vẹn"

Hạnh phúc của ta không phải được cho bởi trách nhiệm của người ta tin yêu đối với ta.
Không phải giữ cho riêng mình những bí mật là ta phản bội lòng tin của ai đó.

Muốn sống vui vẻ thì phải tự biết cân bằng mọi thứ, công việc, tình cảm cảm xúc và những mong mõi của bản thân.

Lặng lẽ từng ngày, biết ngày mai gặp ai...

Thứ Năm, 5 tháng 6, 2014

11. Theft

03.06.16 in the evening

Everything related to M are gone, there are M wants to disappear completely from my life and from my dream.

4:06:14 night I could not sleep, thinking audience in the first loan interest write a letter to the thief picture of how, how content thieves returned to me. I hope luck will come to you. The miracle will happen.

Date 05:06:14 agencies and sat me on his letter writing center for thieves. The agency colleagues glance I read that and laughed. They told me naive, silly. Who reads them laugh.

I naively thought it?
SO how should I have to pay the price 9 year old child, for only love, hope and dreams have not gone back.
Knowing no lesson is free but the price I have to pay is too expensive. Time and girl's youth has lost over 9 years in the one person.

Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2014

10. Disconnect

Sad and helpless frustration ... empty feeling ... Want to cry but did not cry. I do not feel like fall into this

Thứ Bảy, 24 tháng 5, 2014

9. Test

Basic Enligh Numbers

Let's look at whole numbers.

They are used for counting things.

We call them cardinal numbers

 

Symbol Word In Figures Inwords
0 Nough 1st the first
1 One 2nd the second
2 Two 3rd the third
3 Three 4th the fourth
4 Four 5th the fifth
5 Five 6th the sixth
6 Six 7th the seventh
7 Seven 8th the eighth
8 Eight 9th the ninth
9 Nine 10th the tenth
10 Ten 11th the eleventh
11 Eleven 12th the twelfth
12 Twelve 13th the thirteenth
13 Thirteen 14th the fourteenth
14 Fourteen 15th the fifteenth
15 Fifteen 16th the sixteenth
16 Sixteen 17th the seventeenth
17 Seventeen 18th the eighteenth
18 Eighteen 19th the nineteenth
19 Nineteen 20th the twentieth
20 Twenty 21st the twenty-first
21 Twenty-one 22nd the twenty-second
30 Thirty 23rd the twenty-third
40 Forty 24th the twenty-fourth
50 Fifty 25th the twenty-fifth
60 Sixty 26th the twenty-sixth
70 Seventy 27th the twenty-seventh
80 Eighty 28th the twenty-eighth
90 Ninety 29th the twenty-ninth
100 One hundred 30th the thirtieth
101 One hundred and one 40th the fortieth
102 One thousand 50th the fiftieth
1,000,000 One million (mill + ion) 100th the hundredth
1,000,000,000 One billlion (bill + ion) 101th the hundredth and first
    1000th the thousandth
Fractions
1/8 One eighth 1/5 One fifth
1/4 One quarter 3/4 Three quarters
1/3 One third 2/3 Two thirds
1/2 One half    
Sum
+ Plus (and) - Minus (Take away)
x Multiplied by (time) / Devided by
. Point = Equals (ls)
% Percent    
One plus six minus two multiplied by two divided by twon point five equals four (1+6-2x2/2.5=4)
One and six take away two times two divided by two point five is four (((1+6)-2)x2)/2.5=4
Ten percent of one hundred equals ten. (10% 100=10)
       

8. Study English

I would like inquire about a ticket to Vịnh Hạ Long?



Inquire: Hỏi
Ex: To inquire the way: hỏi đường



((thường) + into) điều tra, thẩm tra  to inquire into something (điều tra việc gì)

(+ after, for) hỏi thăm, hỏi han to inquire after somebody (hỏi thăm ai)

(+ for) hỏi mua; hỏi xin
--
Why don't you build a wedding hall? Young couples need a place to get married, and it'll give me more business?
Hall: Hội trường
Young couples:  Cặp vợ chồng
Insufficeint storage available 

--

I've got an order for you from the police station! No, it's not for donuts.
 

- Donut: Bánh rán 

--

 Build community buildings to increase your population cap.
- Cap: mũ, vượt
If the cap fits, wear it. (Có tật giật mình)
To set's one 's cap at (for) somebody. (Quyến rũ ai, mồi chài ai (để) ấy chồng.

Thứ Sáu, 23 tháng 5, 2014

7. Wish

A garden...

A garden
Surely a garden peppers
And rig hanging orchids at the top

6. Bullied

Being bullied but can not resist, your soul needs someine encouraging.
That's all.

5. Family

Không phân biệt tuổi tác, có gia đình bên cạnh là điều hạnh phúc nhất.

Không gia đình, cô độc và thật đáng tội nghiệp.

Có gia đình có mối quan hệ có bận tâm và có chia sẻ yêu thương.

Thứ Hai, 17 tháng 2, 2014

3. Học

- Học được rằng, đừng từ hạ thấp và đánh mất lòng tự trọng, tự tôn của bản thân bằng cách chui vào vỏ óc màn đêm rấm rức khóc.