Ước gì, khi nhắm mắt lại... sẽ thấy...
Những điều khó để giải bày cùng ai, không có chỗ trú trong đời sống này, ta mang nó trú ẩn trong những trang viết, như tìm kiếm như đợi chờ một điều gì đó khá viễn vong... như là cách giải tỏa những niềm riêng. Ta không muốn có một ta vụn vỡ yếu đuối mong manh nhiều cảm xúc tồn tại trong khuôn mặt đời thường. Cứ lặng lẽ là đủ rồi.
--
Mở mắt ra, đối diện với hiện tại... ta đang thiếu điều gì? Tại sao ta luôn cảm thấy bất an mỗi khi ra đường, ta không quen hay là rất sợ việc phải đi một con đường xa với những hiểm nguy không báo trước...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét