Follow
Vẫn những chuyến đi về đơn độc, vẫn một nỗi mơ hồ về những xa xăm ở tương lai, vẫn hình ảnh ai đó bên ấy giờ ra sao...
Họ chắc đã đi một con đường thực tế và hạnh phúc.
Còn một ngày nữa là qua năm rồi, nhưng mà cái xui vẫn chưa buông ta, và lại vô tình ta nhìn thấy họ vẫn follow nhau, sao không chỉ trong yah, trong sky, trong mail... sao lòng ta vẫn đau, có thể giọt nước mắt rơi và trôi đi tất cả những nỗi đau không?, đợi họ ngày về đối diện cho một cái kết...
Còn có nhau không?...
Bóp nát trái tim mình, kiêu hãnh với nỗi cô độc của mình và hy vọng là một dòng nham thạch chỉ trực chờ phun trào cho ước mơ một gia đình, một tình yêu thương chân thành...
---
Viết để xóa
Người ta từng nói với tôi " Nhã nhặn chối từ hơn vạn lần cục cần chấp nhận" Vậy mà người ta sống không như vậy để tôi ở mãi nơi miền huyễn mộng.
Viết lại những câu hỏi ngày ta trẻ:
- Cậu có tôn trọng tui không?
- Tui thì khác, dù có thể có những biểu hiện không tôn trọng nhưng hoàn toàn rất tôn trọng (^!^) . Những người mà tui ngồi chửi lúc đi ăn trái cây chỉ là do tui giận (^!^) thôi, thực ra cặn bả thì cũng có ý nghĩa của nó, tui luôn tôn trọng tất cả những gì đang tồn tại (không có nghĩa là tui tìm cách can thiệp vào nó)
---
Sao này dù cuộc sống có xô bồ nghiêng ngữa, dù lốc xoáy cuốn tận chân mây, người con gái có bản lĩnh phải vững vàng trên con đường đi của mình.
Tình yêu giống như tiếng thở dài của trái tim, khi bạn ôm 1 ai đó, bạn sẽ cảm nhận được tình yêu của họ dành cho bạn.
Chúng ta tìm kiếm tình yêu cho mình như thế nào? Rất cầu kỳ, rất kiên nhẫn và cũng rất đơn giản.
Tìm kiếm sự đồng điệu của tâm hồn.
Tìm kiếm 1 cảm giác ấm áp và an toàn
Tìm kiếm 1 tiếng thở dài từ trái tim nhau.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét