Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

17. Thời điểm

Kí ức như sương
Kí ức mong lung
Kí ức cũng rõ ràng ...

Và dù mọi đau đớn cuộc đời xô đẩy như thế nào...

Có một lẽ sống mà ngày trẻ ta luôn hun đút rồi dần phai theo dòng đời nhưng vẫn có người đối diện với những xấu xa của cuộc đời và bước qua nó bằng - điều gì?! - đó để sống với cái lẽ đời họ nghĩ... dù nhạt nhòa ngay cả khi đứng bên lề cuộc sống. Sống bằng chính tâm hồn của mình thì thật khó hòa vào dòng chảy mềm dẻo dù có hồn nhiên im lặng, khôn khéo vô tư vẫn là thứ gàn dở giữa hiện thực cuộc sống và hiện thực của bản thân mình. (một chút cảm xúc khi nghe - đọc tác phẩm Bác sĩ trưởng khoa - Vũ Oanh)

Thời điểm - là 2 từ cốt yếu khắc tử lột ta biết bao điều ta không nhận định rõ được là đúng là sai...

Con người - sân si vốn là một bản tánh tự nhiên chăng? Tham lam - toan tính - ích kỹ rồi cũng là phải thế... có như thế con người mới hiểu được đời vốn dĩ đến không gì thì ra đi cũng chẳng mang chi... chỉ còn là sự chọn lựa để lại cho đời tiếng trọng hay tiếng khinh mà thôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét