Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2014

35. "Enjoy to the Fullest"

Empty...

Tớ 33 cậu 32, cậu có chê tớ già và vô dụng không? Cậu có chê tớ gì không? Và chúng ta cũng đã đi qua gần 9 năm yêu thương chia sẻ cùng nhau những khó khăn vui buồn trong cuộc sống rồi. Chúng ta cũng có thời gian gần một năm bặt tin nhau cho tới thời điểm này.

Tớ đã luôn tin cậu và đợi cậu nhưng cậu đã làm gì trong thời gian yêu tớ? Để rồi cậu âm thầm mong nhớ khoắc khoải nhắn cho Hf "Hằng chúc anh may mắn đi". Câu nói này đã khiến tớ lặng lẽ ra đi, rời cậu đi mà không một lời trách, không một câu nói... Nhưng về phía cậu thì câu cuối cùng trước khi tớ biết được câu nói đó là gì... là nói chuyện với tớ sau... và ngày ngày tháng tháng đi qua... và một ngày khi cậu bắt đầu công khai với Hf trên Printerest, cậu quẳng cho tớ một cái email xin lỗi và chúc tớ bình an vui vẻ, nhắn nhủ tớ hạnh phúc khó tìm nhưng sẽ có. Tớ chọn cho mình cách im lặng, tớ đã từng nói tớ không giữ người không còn yêu tớ nữa bằng trách nhiệm hay đòi hỏi ở cậu điều gì. Tớ không chúc cậu hạnh phúc nhưng tớ hy vọng cậu vui vẻ và sống tốt.

Nhưng rồi, cậu và Hf đã bằng cách này cách khác lôi tớ đến bên bờ vực của cái sống cái chết, của sự uất hận đau đớn, của sự chập chờn tồn tại trong đời sống một cách vô hồn. Những ngày liền, tớ đã mấy lần suýt đâm vào ai đó vì những suy nghĩ vô hôn ám ảnh trong đầu, nhưng tớ không có chuyện gì xảy ra, có lẽ vì tớ chưa tớ số... nhưng hàng ngày sống trong lẽ sống như thế, một mình trên con đường xa như thế, cảnh vật ngược xuôi như thế,... cậu sẽ không bao giờ biết được cái cảm giác tớ đang chịu nó như thế nào đâu.
-
Tớ im lặng để cậu có thời gian cho cậu và tớ một câu trả lời, nhưng mà cậu chưa đối diện với tớ, chưa cho tớ câu trả lời, chưa nói lời kết thúc với tớ thì cậu và Hf sau lại có thể công khai như thế, những hình ảnh yêu thương đắm đuối, những cái ôm êm đềm, những lời mong nhớ khi 2 người vắng chát một buổi một ngày,... sao cậu lại có thể như thế?! 2 người có khao khát với nhau đến như thế chăng, muốn vẽ lên mông nhau hình trái tim ư, muốn kiss... chắc là cậu cảm thấy hạnh phúc lắm cậu nhỉ, được yêu như thế cơ mà,...


Hãy trở về đây, và end với tớ rồi hãy bắt đầu với ai đó khác.
--
Giờ tớ cũng không còn suy nghĩ yêu ai nhất định và phải bất chấp mọi thứ để lấy người đó.

Tớ hiểu yêu thương cũng sẽ có lúc thay đổi, yêu hận giận ghét, hay chuyển từ cái cũ sang cái mớ, từ người này sang
người khác...

See through...

Chúng ta đều đã lớn và trải qua đủ nhiều để không để sự việc đến rồi đi chỉ bằng sự nông nổi và cũng không giải quyết mọi thứ bằng thói trẻ con.

Tớ đã nói là tớ vẫn đợi cậu về, và nói với tớ điều cậu muốn mà. Tớ đâu ép buộc cậu điều gì. Chỉ mong cậu giải quyết sợi dây tình cảm này khi muốn chặt đứt thì cũng phải đối diện nhau để mà chặt. Đó là sự tôn trọng mà chúng ta dành cho nhau mà.


Có một ít quật cường, một ít uất hận nó xuất hiện, nó xuất hiện, nó dày vò tớ... và tìm cái gì đó để mắng chửi cậu...

Hy vọng cậu đối diện thẳng thắn với mọi thứ, làm một con người có trách nhiệm với những gì mình đã làm, chứ không phải chỉ là một người luôn cảm thấy mình cô đơn và cần chia sẻ cho một cô gái nào đó mà cậu biết rằng họ yêu cậu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét