Đọc tin, cảm thấy xã hội giờ rối ren và phức tạp quá.
Ở NY cũng có bạo động, họ ở SF có gần không nhỉ... chẳng biết như thế nào. Họ có đi du lịch qua bên NY không?
Một giấc mông chiều, tự nhiên nhớ giọng nói ấy, trong mơ thấy trong giấc ngủ mình nhận được cuộc gọi của họ... nó thân thiết và ấm áp làm sao.
Rồi lại như không khí biến mất chẳng tồn tại gì... nỗi buồn vời vợi đọng lại trong tim khi giờ chúng ta đã xa cách đến thế.
Cảm thấy bất an, và bất an với chính mình.
Mong cho ai cũng an lành,, ai cũng an vui.
Ai cũng cố gắng sống và sống tốt và hạnh phúc.
Mong sao cho dù có phân hóa giàu nghèo thế nào thì xã hội cũng không có ai phải chết vì đói. Bất kỳ ở đâu con người cũng có thể có được quyền cơ bản ăn uống ngủ nghỉ, học hành, làm việc.
Có một xã hội như thế không? Con người sống hòa bình yên vui không giết nhau không tàn nhẫn với nhau. Nếu phải chết hãy để cái chết đến bằng lẽ tự nhiên - sinh lão bệnh tự - bằng thiên tai họa phúc khôn lường của tự nhiên...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét