Thứ Hai, 25 tháng 8, 2014
20. Cho đi
Đôi khi ta cảm thấy ta thật ngu ngốc... ngu ngốc nhất là khi ta đọc lại dòng tin họ viết cho ta lúc trước... ta ngu ngốc đến nỗi ta không nhận ra tình yêu của họ là gì...
- Sức khỏe không tốt mà lại mau nước mắt...
- Nấu ăn thì không ngon
- Không có chút tự tin...
- Suy nghĩ lúc nào cũng bi quan..
- Ăn sáng thì ỉ ôi cái gì cũng không ăn được...
- Kiểm soát thăm dò tớ...
- Tớ thấy mệt mỏi..
- Tớ không còn yêu cậu nhiều...
Sau lúc đó mình không hiểu ra... lòng tự tôn của mình đâu... tất cả các khiếm khuyết trên đời họ đều lôi ra ban tặng cho mình mà điều đó có đúng như vậy không.
Có lẽ điều mình sai... là yêu họ, tin họ và nghĩ cho họ... mà mình không biết rằng... vấn đề của vấn đề của ai và ai là người giải quyết... mình hy sinh cảm nhận bản thân và nghĩ cho họ thì thành ra như thế...
Cũng không sao... trả cho 9 năm để rồi nhận được một cái kết nói chuyện sau và biệt tăm...
Bao giờ người trở lại...
Tôi vẫn là cô gái cho đi để all mất hút... vẫn cho đi... chấp nhận ai đó vẫn biệt tăm...
--
Cám ơn một quảng yêu người để ta có điều gì đó để nghĩ về trong những đêm mất ngủ.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét