Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2014

14. Đà Lạt

Một chuyến đi vật vả vì ói...

Đêm đầu tiên ở Phan Thiết, nghe tiếng sóng biển ngủ không được...
Ngồi trú trong lều hướng ra biển và nghe tiếng nhạc hòa trong tiếng sóng vỗ... cảm giác miên man vô tận hoang hoài... mông lung.

Tối đi chợ ĐL, một lúc lạc mất mọi người... rồi vô tình gặp H - H, thế là có bạn đi cùng khi trời vừa đổ mưa cũng bớt cảm giác cô độc...

Chụp hình với H, là người nam thứ 2 mình chụp hình chung ngoài người yêu của mình... định xóa nhưng thấy cũng tiếc nên để làm kỉ niệm...

Ngày về, đi chợ ĐL, cũng một mình vào chợ kiếm mua hạnh nhân cho chị dâu thì gặp bạn H đứng một mình ở giữa chợ thế là kéo nhau cùng đi... H cặp tay mình, mình ngạy ngần rút tay ra và mạnh dạn nắm lại tay H cho đỡ ngượng rồi buông ra nhanh... không kịp cảm nhận cảm giác nắm tay một người nam đi giữa chợ ĐL như thế nào...

Một tối ĐL mình ngủ mơ và khúc mắc trong lòng được giải bằng câu hỏi... "NTE?"... làm lòng mình buồn vô hạn... chẳng buồn ngó nghiêng ngắm nhìn đều gì...

Mưa lất phất mãi... cũng chẳng có dịp thư thả ngồi cà phê ngắm cảnh ngắm người... và quan trọng chẳng có ai cùng đi...

Sao cứ thích ôm nỗi buồn, ôm mãi đến bao giờ?




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét