Có một đêm mất ngủ, mất ngủ vì trong tâm trí không dứt ra được một ý tưởng và phương thức kế hoạch thực hiện nó như thế nào... cố chợp mắt nhưng rồi nó lại trôi về cái kế hoạch đang sôi trong đầu và thế là lăn qua lộn lại đến 4g sáng vẫn chưa ngủ được... và ta nói rằng ngày mai ta sẽ hỏi... nhưng rồi đến khi vào và gặp chị thì lòng ta chùn lại...
Tiếc thương cho cái kế hoạch chết yểu sau một đêm thức trắng và háo hức với nó...
CLB với cái ý định cho nó một lịch trình phát triển và lan tỏa...
---
Ta cũng lại bất lực với chính ta... suy nghĩ và cảm thụ của ta về thế giới này cuộc sống này nó khác biệt hay nó ngu ngốc và khờ dại.
Ta không học hỏi và rút kinh nghiệm được sau thất bại, ta đứng chôn chân đó và nhìn mọi thứ ra đi...
Ta sẽ sống đến lúc nào và sẽ bị xã hội đào thải, loại bỏ vì không theo kịp thời đời này?! Con người có quá nhiều đòi hỏi và ta không có gì để có thể biến đổi ngạo ngễ đi cùng đường với nó... ta chỉ có thể ngạo ngễ độc bước con đường riêng ta và chết trong cô độc.
Hôm, một người bạn học xã giao... họ thuộc lớp xã hội hiện đại, họ dùng cái lợi qua lợi lại họ bác bỏ con người ta... nói vài câu không hợp nên không cần nói nữa - chỉ có thể là xã giao thôi chớ không đi chung được - bà không sống được tôi nhưng có nhiều người sống được với tôi - xã hội này mà có qua mới có lại được chứ đâu phải chỉ biết lợi dụng người khác thôi đâu - bà nói chuyện kiểu triết của bà đi - chẳng ai nói... đó đó là tất cả những lời họ vả vào mặt tôi...
Khởi đầu của những lời lẽ này là... họ nhờ qua trung tâm lấy phí giúp họ (mình bảo tt cũng đang nợ phí của mình mà mình chưa đi qua lấy thì làm sao đi lấy cho họ)... một lúc sao họ nói có lớp dạy bảo là ngon với D... mình hỏi ở đâu... họ nói không nói cho bà biết... đâu có cái chuyện là bà lợi dụng người ta được mà người ta lợi dụng bà không được... và những lời lẽ trên đã được tuôn vào lỗ tai mình... mình ức muốn khóc luôn, cảm thấy sao họ lại trắng trợn như thế... vừa ăn cắp vừa la làng...
Mình lại nhớ chuyện lần trước... mình đi mua 2 bịch bánh tráng mình 1 họ 1... đến khi ăn xong... họ ngồi bên phía thùng rác... mình mới đó họ... họ lại đẩy ngược lại mình... rồi mình đẩy lại... họ lại la lên la đâu có cái chuyện là họ nhờ mình giục rác không được mà họ lại đi vụt rác cho mình thế là họ vừa đi đến thùng rác vụt rác của họ vừa nói như kiểu mình là thứ người sống chỉ chuyên đi nhờ người ta còn người ta nhờ mình không được... mình nhắc lại chuyện này cho họ và bảo họ ăn nói chuyện không giống ai... họ bảo mình kể lại tỉ mỉ... họ bảo không nhớ... và bảo mình để trong bụng mình nhớ là mình ít kỷ mình hay cay cú hay để ý... và như vậy đó... mình chẳng thể nói đều gì... cuối cùng mình bảo thế thì đã bảo im thì nên im... chúng ta sẽ không nói với nhau... và thưa rằng họ từ nay sẽ không bao giờ có trong danh sách bạn dù là bạn xã giao... và chắc chắn họ cũng không phải là kẻ thù vì ta không có ghét họ... chỉ là lòng ta sợ họ, sợ miệng lưỡi của họ... ta tránh và cứ coi như họ trong suốt trước ta... không có gì để bận tâm để nghĩ để rằng tồn tại một người tên T... tất cả xóa nhòa...
Cũng trách ta... đáng lẽ ta nên tránh họ từ lúc họ gọi điện nhờ ta đi chung với họ để họ đi vay tiền người này đến người kia trong đêm tối và tất cả những người họ muốn vay và trả đều bị họ nói dối dù đôi khi có những người là người thận là anh chị em cô chú bác dì của họ.
Và ta sau cuộc nói chuyện với họ... ta cũng lại rơi vào khủng hoảng và tổn thương... với câu khẳng định của họ... vậy mà tui sống được, vô số người chịu chung sống với tui đi với tui... và quả thật như vậy... bởi vì cuộc sống của mình đơn độc và chỉ một mình...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét