- Sẽ như thế này đến bao giờ, rỗng và rỗng và rỗng...
- 3 tháng tăng 3kg thì chỉ mất chưa đầy tuần thì giảm 3kg, tâm trạng lại rất dễ tuột dốc. Có phải dễ tuột không, không phải... bởi cv là cái phao duy nhất của ta lúc này, Nên vì điều gì đó, nó mang lại cho ta sự tuốt dốc...
- Nhưng mà không sao, sống để làm người nên thế nào cũng phải sống.
--
Những đêm dài mất ngủ, một tâm hồn không có niềm vui, không sinh khí, thì sẽ duy trì được bao lâu...
Ta phải yêu ta như thế nào đây?
Người ta nói cuộc sống rất khó sống nhưng rất đáng sống.
Người ta nói hạnh phúc rất khó tìm nhưng không phải không có.
Người ta ngày rộng tháng dài, bảo ai đó đừng đợi ai, hãy đi con đường của mình.
Tôi đã hiểu được câu nói, "nếu ai đó muốn có mặt bạn trong cuộc sống của họ, họ sẽ tự dành chỗ cho bạn. Bạn không đấu tranh để giành giật."... bởi đã trải qua nhiều việc như thế, nhưng tôi vẫn để cho người yêu tôi một chỗ không ai thay thế được. Những xao động, những giọt nước mắt, những điều tôi đã làm, những lời tôi đã viết...tất cả tất cả đều chỉ đợi một người, bởi một câu hỏi xưa cũ, bởi những vụn dại đầu tiên, bởi tình yêu đầu tiên của người con gái... bởi tất cả đã gửi về một người...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét