Thứ Hai, 1 tháng 12, 2014

36. Hèn nhát

- Bé Hf, em đi phân tích lợi hại của một câu nói chỉ mang tính - vừa trêu ghẹo vừa để trả lời cho đúng với tâm tư người từng yêu chị cảm nhận về chị mà chi-. Tiếc là em chỉ nhận được cái phần đen trong từng câu nói đó, mà không hiểu sâu hơn. Ngẫm cho kỹ lại còn tiếp tục nói lời châm biến cạnh khóe...

- Có lẽ chị đã nói hết với em những điều chị có thể nói, em sau này có thể khóc, có thể cười cũng là duyên phận em đã chọn...

- Người ta khi không yêu thì có còn khi nào nhớ đến chữ tình, chữ nghĩa hay trách nhiệm làm người gì nữa. Ngay cả đối diện với lỗi lầm của mình cũng không thể đối diện nó, đối diện với tớ để chấm dứt chỉ đơn giản có vậy thôi mà. Cậu đã không trân trọng tình cảm của ta, không nhớ gì đến những tháng năm qua, hay đó chỉ là một phần nào đó trong vô vàn thứ họ mong muốn.

- Cậu nói đúng, cậu chẳng có gì đáng để tớ bận tâm, nhưng tớ đã bận tâm và bận tâm vì những gì chúng ta đã trải qua quá nhiều những lần đầu tiên, những cái khờ dại của tuổi trẻ,...Tớ bận tâm vì ngày xưa, trong căn nhà trọ có cậu tớ và aN, cậu đã làm gì... cậu còn nhớ không...

Nhà văn PLA đã nói đúng, người ta không đau khổ vì tình yêu, không hối tiếc vì đã yêu... nhưng người ta sẽ hối tiếc vì ngày xưa ta không dám từ chối đều gì đó mà ta không thích để có một ngày nó mang lại cho ta nhiều cảm giác tội lỗi dằn vặt...

- Tôi đã yêu người đàn ông như thế đó nhưng tôi vẫn yêu, vì đó là sự cố chấp của người con gái của ngày xưa, hay đó cũng là do duyên phận...
---
Cuộc sống này dù bạn đứng ở vị trí nào thì nó vẫn luôn luôn không bình yên, luôn có những thứ gì đó đáng sợ chờ một ai đó, có thể là ta cũng có thể không phải là ta... Vậy nên có ai đó, có bao giờ tự hỏi rồi sẽ có một ngày nào đó ai đó rơi vào hoàn cảnh chấp chới đau khổ điên khùng không, hay là nhìn những người xung quanh họ cũng đang đau khổ vì nghiệp quả đó nhưng họ vẫn không thấu cảm nghĩ đến được...
--
Có một dạng tâm linh tương thông thế này "Khi ta khởi 1 niệm tưởng nhớ đến ai đó thì người đó cũng sẽ nhận được tín hiệu ấy. Nhưng nếu lúc đó tâm họ không yên, lăng xăng lộn xộn thì họ không nhận được, nhưng nếu lúc đó họ cũng yên tĩnh và nghĩ đến ta thì những gì ta nghĩ về họ họ sẽ cảm nhận được nhưng không thể nói thành lời được." Vậy những khi ta khởi niệm nghĩ về cậu, cậu có cảm thấy không?

Mỗi sáng, mỗi tối trên chuyến xe đi về, ngoài những khởi ý về cậu bên đó, thì là một niềm tin vô hình tìm sự an lạnh khi niệm câu NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT... mặc dù tớ không có nhiều niềm tin tôn giáo... còn tâm linh thì đó là điểu gì, tôi có cơ hội nghiên cứu nó không?

--
Nhưng dù gì thì ta cũng biết rằng, muốn tìm kiếm cho mình hạnh phúc, thì những người thân của ta phải hạnh phúc, những người ta thương yêu phải có hạnh phúc riêng của họ, thế thì bản thân ta mới có hy vọng có niềm vui, có hạnh phúc...

Nhưng còn ta, ta không hạnh phúc thì có ai không có niềm vui, hạnh phúc trọn vẹn không? Không có ai cả. Người biết về chặng đường ta đi, nói yêu ta, bảo về ta cũng đã ra đi... và ta là con người có kiếp số đơn độc... và ta chấp nhận cuộc sống biệt lập với all everybody....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét